Em bé này lúc bt thì cười cười mà cứ giơ máy ảnh lên là lại mặt hình sự b-).
Hà Nội của tôi những mùa đông yêu dấu..mùa bao nhiêu ký ức cho mình nhớ thương..
Cứ nghe anh Tấn Minh ỉ ôi tới đoạn này là lại thấy lòng xôn xao là xôn xao.
*đi ngủ*
Nằm đọc lăng nhăng mấy đoạn trong 5 mùa yêu thương, nghĩ mùa này Dl có dâu không nhỉ :-?. Nghĩ ra Tết phải đi mua lò nướng thật thôi, bức xúc quá rồii.
Nhân chuyện khen c Lê hnay nhìn đảm đang quá đi, còn cắm hoa nữa, anh Huy nãy hỏi em Châu đã tươm tất chuẩn bị ra đường chưa. Em Châu bảo em Châu chả có tí hứng thú nào ra đường ra phố đi đâu hết =___=. Em Châu chỉ nằm nhà thôi, lăn qua lăn lại, chẳng muốn đi đâu hết =_________=. Nhìn hình nền đt thấy ghét :-<.
Hà Nội lúc này đẹp nao lòng, phố vắng, không gian yên như khoảng lặng giữa hai tiếng chuông chùa. Lững thững đứng ban công nghe mùi khói bếp ở nhà nào cay cay mắt. Bỗng dưng nhớ ngày xưa, nhớ những ngày Tết trước, lúc mà bà vẫn còn ở đây. Giờ này sẽ là lúc bà đun nồi măng Tết, nồi măng cầu kỳ và công phu nhất nhất mà mình biết trước giờ. Nhớ từ lúc được dạy bóc cái bánh chưng đầu tiên sao cho đẹp. Nhớ từ lúc được dạy pha ấm trà sao cho thơm. Được chỉ cách luộc con gà sao cho ngon và đẹp mắt.
Nhớ bà ngày xưa, mỗi lần đứng bếp lại nói sa sả rằng phụ nữ là người giữ lửa trong nhà, thời nào cũng thế, cơm sôi nhỏ lửa thì gia đình mới bình yên được. Rồi thì là những gì gì mềm mỏng dịu dàng, rồi thì là yên phận vì chồng vì con, rồi thì rằng là cái áo giặt cái quần cũng phải chú tâm chăm chút blablabla~ Giờ bà mà còn thì thế nào giờ này cũng là giờ giảng dạy về công dung ngôn hạnh :)), xong rồi chị Huyền sẽ vừa ăn cái gì đấy vừa dài mỏ ra bảo là: “bà ơi, muốn thế thì phải lấy chồng đại gia mới được :)), chứ vừa lo kiếm tiền vừa chăm con thì lấy đâu ra thời gian mà chú tâm chăm chút :))”. Xong rồi bà sẽ quay ra bảo: cha bố cô, cô bớt ăn bớt mặc đi một tí là được chứ khó gì. Xong rồi chị Huyền sẽ quay ngoắt đi lên gác để bắt Hương xuống thay ca đàm đạo với bà =)). Hồi đó em Châu còn bé, chỉ mỗi nhiệm vụ đứng bếp để bà sai vặt mà sắp thuộc lòng mấy đoạn đối thoại đấy rồi :)).
Nhớ quá.